Chúng tôi những người lính miền Nam

Bọn chúng tôi lính miền Nam nước Việt.
Xếp bút nghiên theo tiếng gọi lên đường,
Giữ quê hương bảo vệ những thân thương,
Không nghĩ đến thù hằn và chủ nghĩa.



Trong chiến tranh chúng tôi luôn bảo vệ,
Những thôn làng những đàn trẻ thơ ngây.
Những nông dân đã lo sợ từng ngày,
Vì đêm đến các anh về quấy rối.

Tụi bay tuyên truyền chúng tôi có tội?
Là tay sai là những lính đánh thuê.
Nhưng các anh nào đã làm được gì?
Ngoài khủng bố đặt mìn và pháo kích.

Các anh là những cộng nô quá khích,
Khơi hận thù giai cấp của người dân.
Chủ trương tam vô thờ lũ vô thần,
Chọn Tầu cộng làm đàn anh trọn kiếp.

Bọn các anh quên tổ tiên từng viết,
Kẻ thù ta là bọn giặc Bắc phương.
Lãnh đạo bọn bay làm thơ tỏ từơng,
Thờ Stalin còn hơn cha hơn mẹ.

Vì thời thế chúng tao đành gạt lệ!
Tháng tư buồn tuân lệnh súng gươm buông!
Nhưng chúng tôi thất bại trong can trường!
Vẫn ngẩng mặt nhìn chung quanh thế giới.

Bọn chúng bay lũ lọc lừa gian dối,
Xua quân vào cưỡng chiếm hết miền Nam,
Vi phạm hiệp định vừa mới ký xong,
Được hậu thuẫn bởi Liên xô Trung cộng.

Bây giờ đây làm tay sai Tầu cộng,
Chịu nhục hèn nhưng lại ác với dân.
Bọn Tầu phù đánh giết bao ngư dân,
Chỉ phản kháng bằng lời cho có lệ.

Với nông dân bọn mày sao quá tệ?
Tịch thu nhà cưỡng chiếm cả đất đai!
Đem biển đảo mang bán cho ngoại lai,
Để chúng đã tràn lan xây căn cứ.

Lịch sử cha ông giữ gìn đất tổ.
Dậy học trò biết yêu kính quê hương,
Vậy mà tụi bay lại rất xem thường,
Rồi xuyên tạc sử cha ông đã viết.

Bao năm qua trên quê hương nước Việt,
Đảng tụi bay cưỡng chiếm tám mươi năm!
Tám mươi năm dân chúng sống âm thầm!
Trong tăm tối không tự do dân chủ!

Toàn dân ơi hãy đứng lên đạp đổ,
Theo gương anh hùng các nước Đông Âu,
Diệt cộng nô ta xóa bỏ hận sầu,
Gom dân chủ tự do về một mối.


Ngọc Trân

Go to top