Nguyễn Phú Trọng truyền kỳ

Rất lâu lắm rồi, từ thời mồ ma chủ tịch Hồ Chí Minh đến nay mới có một vị lãnh đạo được ca ngợi một cách đầy vẻ xa xưa như Nguyễn Phú Trọng.

Ông ta được ca ngợi là một minh quân, một bậc nhân kiệt, một con người giản dị, trong sáng và mạnh mẽ vì dân vì nước.

Là người chuyên ngành về lý luận và xây dưng đảng, tất Nguyễn Phú Trọng biết cách xây dựng hình tượng cho riêng mình , một bản sắc thời đại pha lẫn tính dân gian để trở thành lãnh tụ thời đại.

Chúng ta đã bỏ qua cuộc đời chủ tịch Hồ Chí Minh quá nhiều chi tiết, chỉ trông cậy vào những gì đảng CSVN đưa ra, hay lời kể của Trần Dân Tiên...có những khoảng thời gian trống trong lịch sử Hồ Chí Minh khiến đời sau thế lực thù địch tận dụng khai thác, đến nỗi bây giờ nhiều người hoà nghi không biết Hồ Chí Minh có phải là anh Nguyễn Sinh Coong ở Làng Sen, Kim Liên , Nam Đàn, Nghệ An hay là một thằng cha vơ chú váo họ Lý bên Tàu giả dạng.

Đứng trước trường hợp Nguyễn Phú Trọng đang sắp trở thành một huyền thoại thứ hai, có phần còn rực rỡ không kém gì Hồ Chí Minh. Trong nội bộ đảng CSVN bây giờ nhắc đến Trọng, người ta kính cẩn gọi bằng Cụ, môt cách gọi đầy kính cẩn dành cho những lãnh đạo uy quyền tuyệt đối.

Đứng trước việc ấy, toàn dân, toàn quân ngay từ bây giờ cần tra cứu nghiêm túc cuộc đời và sự nghiệp của Nguyễn Phú Trọng một cách khách quan và rõ ràng, tránh sự dèm pha sau này như Nguyễn Phú Trọng là Hán Gian cài vào, Nguyễn Phú Trọng người làng Lại Đà, Đông Hội Đông Anh, Hà Nội đã hy sinh năm 1969 tại chiến trường phía Nam.

Sau khi bài viết về dòng họ Nguyễn Phú và Trịnh Xuân đưa ra vài hôm trước, một số người ở cả hai làng này đã có những phản hồi tới tác giả bổ sung thêm một số điều, từ những lời góp ý này, xin chép thành một câu chuyện hầu bạn đọc.


Phú Trọng truyền kỳ.

Làng Lại Đà, xã Đông Hội, huyện Đông Anh, Hà Nội vốn có 4 dòng họ lập nghiêp nên làng, tính đến nay đã hơn 400 năm. Họ Nguyễn Phú thuộc loại cùng đinh nhất trong làng, chuyên những nghề vặt vãnh, học hành thất bát, dân họ Nguyễn Phú đi tứ xứ làm thuê hay làm nghề rong. May nhờ gái họ Nguyễn Phú giỏi nghề cô đầu, hát xướng tạo thành nguồn thu chính của dòng họ này.

 Cuối thế kỷ 19, triều nhà Nguyễn có nhiều  khách trú  ( Tàu ) sang nước ta hành nghề bói toán, địa lý, bốc thuốc. Bấy giờ ông nội Nguyễn Phú Trọng làm nghề vớt củi ven sông, vào mùa nước lũ trên thượng ngàn về cuốn theo nhiều củi gỗ,  đấy là lúc ông nội Phú Trọng vào mùa làm ăn. Những ngày còn lại trong năm đi cày thuê, cấy mướn các làng bên. Người ta gọi là ông Cả Độn.

 Những lúc đi cấy thuê, ông Cả Độn nhìn cảnh các họ làng bên và làng mình đều học hành đỗ đạt,  duy có họ nhà Nguyễn Phú là quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, không ngóc đầu lên nổi. Mới chạnh lòng suy nghĩ nhiều lắm. Một hôm ông Cả Độn quyết mời thầy địa lý người Tàu về xem gia trạch. Thầy địa lý xem quanh làng một hồi lắc đầu kêu không có đất đẹp, ông Cả Độn chợt nhớ ven sông chỗ mình vớt củi, đất đai rộng mới nghĩ có thể có huyệt tốt, bèn dẫn thầy đia lý đi xem.

 Đến bãi bồi ven sông, thầy địa lý xem một lượt gật gù, nhưng chẳng nói gì bảo ông Cả Độn ra về.

Ông Cả Độn bắt gà đãi thầy địa lý, cơm rượu xong xuôi, thầy địa lý xỉa răng uống trà, đầu cứ gật gù mà chẳng nói thêm câu gì. Ông Cả Độn sốt ruột mới quỳ xuống vái thầy.

- Có gì xin thầy chỉ dạy, đời đời con cháu không quên ơn.

Thầy địa lý thấy ông Cả Độn thật lòng, mới vực dậy nói.

- Ông đã có lòng vậy, mai chúng ta ra bãi sông xem lại đúng lúc gà gáy canh tư.

Lúc gà gáy canh ba, ông Cả Độn dậy đun nước cho thầy rửa mặt, đồ sẵn gói xôi với nước , đúng cánh tư cả hai ra khỏi nhà tiến về hướng bãi sông.

 Đến nơi trời đã tang tảng sáng, thầy địa lý dẫn ông đến một khu đất gò đống lổn nhổn bảo.

- Đây là thế đất Tiền Tam Tai, Hậu Thất Tinh. Tức phía trước có 3 cái gò lớn, đằng sau có 7 cái gò nhỏ là huyệt hậu sinh phát đế, phải vài gần trăm năm nữa huyệt mới phát. Huyệt này ba năm mở một lần, không nhận xương cải từ mả khác, mà phải của người vừa chết.

Ngừng một lát, thầy địa lý bấm đốt tay tính nói.

- Như vậy tính từ hôm nay, còn hai năm ba tháng một ngày nữa là huyệt mở. Lại nữa huyệt này thông với đến đất nhà ông ở, nên khi phát huyệt không được cải tạo, xây sửa đụng chạm đến gì trong làng , kẻo bị dứt long mạch. Đây là huyệt từ phương Bắc chạy theo sông Hồng đến đây, gặp bãi doi của làng Bắc Biên chia thành ngã ba sông thì tụ lại. Vậy nên sau này nhắn hậu sinh tâm niệm điều ấy,  chọn phương Bắc thờ phụng chu đáo mới lên nghiệp đế vương.

Ông Cả Độn nhẩm đi nhẩm lại trong đầu những điều thầy địa lý dạy, bỗng ông ngẩn người ra hỏi.

- Huyệt đến ngày mở, không nhận xương cả mả mà nhận chỉ nhận người vừa chết, lúc đó không có ai chết thì lại đợi đến ba năm, ba năm sau ngày đó lại không có ai vừa chết, vậy thì biết tính thế nào.?

Thầy địa lý nói.

- Huyệt tốt không còn, chỉ có huyệt khó như vậy nên người ta chê, mới còn đến bây giờ. Trước đây chắc nhiều người đã xem huyệt này, do vì thế mà họ không chọn. Lại nữa huyệt lại phát đến cả trăm năm sau. Lúc táng huyệt rồi, hậu sinh phải né tránh hòn tên mũi đạn đến khi nào huyệt phát. Nay chỉ có huyệt này, chọn hay không tuỳ ông.

Ông Cả Độn mới nhớ ra, có lần ông đi vớt củi, thấy người vẻ như thầy địa lý cũng ngắm nghĩa nơi đây rồi đi, thảng lại có người đến xem rồi lại đi.

 Cả hai trở về nhà, ông Cả Độn vần chum nước sang bên, đào lấy xâu tiền chôn dưới đó để trả ông thầy địa lý. Nhưng ông thầy địa lý nhất định không nhận vì thương gia cảnh ông khó khăn. Sáng hôm sau cơm nước xong xuôi, thầy địa lý từ biệt ông Cả Độn.

 Tiễn ông thầy địa lý ra đến đầu làng rồi quay về, ông Cả Độn đầu rối như tơ vò.

Gã thầy địa lý Tàu ra khỏi làng, lập tức bỏ vất đồ nghề xuống sông, gã trở về luôn quê hương của mình, không thiết tha gì hành nghề ở xứ An Nam nữa. Dường như việc quan trọng nhất trong đời địa lý của của gã ở xứ An Nam đã hoàn thành.

 Ông Cả Độn từ hôm ấy người cứ thơ thẩn, hàng ngày ông thẫn thờ ra bãi sông nhìn ánh mặt trời lặn, lại một ngày trôi qua, rồi lại ngày trôi qua.

 Một năm sau, ông gọi con trai là Cả Đần lại bảo.

- Cha thấy trong mình nhiều lúc đã bất thường, nay cha có lời này dặn con, tuyệt đối phải nhớ cho kỹ không được sai lời.

Cả Đần biết cha có chuyện quan trọng, bèn ngồi xuống bên cạnh lắng nghe.

Ông Cả Độn nói.

- Khi cha chết,  bật luận thế nào một ngày sau cũng phải đem chôn, đó là điều thứ nhất. Tuyệt đối không được sai ngày.

Cả Đần gật đầu.

- Vâng thưa cha.

Ông Cả Độn.

- Thứ hai, dù thời thế biến động ra sao, bằng mọi cách phải tránh con cái và bản thân khỏi nơi chiến trường, nơi hòn tên mũi đạn.

Cả Đần gật đầu.

- Vâng thưa cha.

Ông Cả Độn nói.

- Bây giờ cha dẫn con ra nơi mà cha muốn nằm.

Hai cha con nhà Độn, Đần dắt nhau ra bãi đất ven sông, ông Cả Độn cắm cái cọc xuống một vũng đất nói.

- Chính xác là chỗ này, con nhớ kỹ.

Cả Đần gật đầu.

***********************

Nói lại đoạn trước, khi Cả Độn dẫn con trai là Cả Đần ra huyệt đế vương căn dặn cách thức chôn cất mình, trở về nhà từ đó Cả Độn chí chú làm ăn dành dụm để dành tiền cưới vợ cho con trai.

Một hôm có bọn du thủ, du thực trong làng trộm được một con chó, chúng mang ra ven sông dun nước, cạo lông, mổ bụng rồi thui nấu ben rặng chuối và đánh chén luôn tại đó. Ăn uống xong xuôi còn đám xương , chúng muốn phi tang. Một tên nhìn thấy giữa mấy cái gò có chỗ trũng, bèn tiện đào chôn xương chó xuống đấy.

 Cả Độn đi vớt củi ven sông về, hôm ấy thấy trong lòng bồn chồn, mới ghé qua thăm huyệt quý. Thấy vết đất đào đắp sơ sài, vội lấy tay bới thử thấy mẩu xương nhỏ tưởng xương đốt tay ai rơi ra , Cả Độn tá hoả tinh thần tưởng có ai táng vào đó rồi. Cả Độn chạy về nhà thúc vợ thịt con gà, nấu đĩa xôi. Đợi lúc đêm khuya trong làng không còn ai đi lại, Cả Độn đội mâm lễ trên đầu, tay xách đèn, tay cầm cuốc đi ra bãi sông.

 Đêm khuya thanh vắng, gió rít âm u. Cả Độn đánh lửa mãi mới châm được bó hương, đặt mâm lễ trước huyệt , Cả Độn khấn rằng.

- Con kính lạy Đức Hoàng Thiên, Hậu Thổ, chư vị Tôn thần.
Con kính lạy các ngài Long Mạch, Sơn Thần, Thổ địa, Thần linh cai quản xứ này.
Hôm nay là ngày ...tháng ...năm ...
Con là Nguyễn Phú Độn
Ngụ tại: thôn Lạị Đà, xã Đông Ngàn, huyện Đông Anh

Xin thưa rằng.

- Dòng họ nhà con nhiều đời nay chăm chỉ làm ăn, nhưng mãi không ngóc đầu lên được. Nay nhờ cậy thầy địa lý tìm được ngôi huyệt quý, việc chỉ đợi ngày. Thế nhưng  việc gấn xong còn trắc trở, vì có người táng. Con xin được cải họ sang bên cạnh cho tiện  con cháu đời sau viếng mộ tổ tiên tiện chăm sóc hương hoa người, nếu họ không có con cái người thân thích, con cháu đời sau nhà Nguyễn Phú Độn xin được cúng bái như ân nhân dòng họ.

Hôm nay ngày tốt để cải cho vong linh người không rõ, mộ phần tại bãi sông làng Lại Đà. Xin chư thần bón phương chứng giám lòng thành.

Con  sắm sửa hương hoa lễ vật đơn sơ dâng lên án tọa Tôn thần cùng chư vị uy linh, kính cẩn tâu trình.

Kính cáo Sơn Thần, Thổ Thần, Long Mạch và các vị Thần linh, cúi xin chứng minh, phù hộ cho toàn gia chúng con an ninh khang thái, vạn sự tốt lành.

Cả Độn khấn dứt lời, bỗng nhiên từ trong làng vang lên những tiếng chó tru gọi nhau từng hơi dài nghe lạnh sống lưng.

 Cả Độn cầm cuốc đào đất mấy nhát thì thấy cái đầu lâu chó, mới nhớ ra trong làng hôm trước có nhà mất chó. Cả Độn nghĩ ra  có kẻ trộm thịt chó ăn rồi tình cờ chôn xương chó xuống huyệt, lòng vừa mừng lại vừa bực.

 Cả Độn đào nhặt hết xương chó lên khỏi huyệt rồi ngồi nghĩ có nên chôn xương chó sang bên như chôn xương người không, để giữ đúng lời hứa với thần linh. Nhưng rồi Cả Độn nghĩ chó là chó, người là người, không thể thờ chung được. Cả Độn mang hết xương chó ném xuống sông.

Tiếng chó bỗng nhiên lại tru lên như ai oán vang vọng đến tận ven sông.

Cả Độn khấn thầm rằng.

- Chung quy cũng tại bọn trộm chó, sau này huyệt phất thế nào cũng trừng trị bọn này.

Đấy là nguyên nhân về sau, thời kỳ ngôi mộ này phất, trong thiên hạ bọn trộm chó bị dân người ta đánh chết nhiều vô kể. Cũng vì hành động phản lời khấn, cho nên khi huyệt phát đế vương, thiên hạ nguyền rủa rất nhiều. Nhưng đó là chuyện sau nhiều năm sau này.

 Lại nói đến Cả Độn đêm ấy về nhà, lòng mới lo lắng sợ lỡ khi có người nào táng trước thì việc lớn bất thành, Cả Độn bấm tay tính ngày huyệt mở.

  Cả Độn khăn gói lên mạn ngược mấy hôm về, trong hành trang y mang về có nắm lá ngón của người dân tộc.

 Một đêm gia đình Cả Độn đang yên giấc, bỗng ngoài sân có tiếng người tru hộc rất ghê rợn. Cả Đần tung chăn ngó ra ngoài sân, thấy Cả Độn cha mình đang chống tay , chân quỳ rạp dưới sân, mồm sùi bọt trắng, măt long sòng sọc. Cả Đần chưa hiểu chuyện gì thấy Cả Độn hộc mấy tiếng rồi nằm quay đơ, vội chay đến thì chỉ còn nghe tiếng Cả Đồn nói trong hơi thở ngắt quãng.

- Chôn... chôn... luôn ngày mai.

 Đám tang của  Cả Độn diễn ra chóng vánh  khiến dân làng Lại Đà bất ngờ, đến xế trưa thì việc chôn cất đã xong xuôi. Dân Lại Đà cho rằng Cả Đần tiếc tiền ma chay cho cha, nên đã vội vàng bó chiếu chôn cha ngoài bãi sông để khỏi tốn kém phí tổn.

Cả Đần năm ấy chưa ấy chưa lập ra đình, những năm ấy lác đác đã có những cuộc khởi nghĩa chống thực dân Pháp. Cả Đần tình cờ gặp được một người hàn xoong nồi, Đần xin đi theo phụ nghề để học đi rong khắp nơi.

 Nhờ có nghề hàn xoong nồi đi rong các tinh thành mà Cả Đần né tránh không tham gia kháng chiến cách mạng, vì thế trong những năm kháng chiến chống Pháp gat gắt nhất , dân làng Lại Đà cống hiến bao nhiêu công sức, tiền của và máu để chống càn, hàng bao nhiêu liệt sĩ đã hy sinh ...nhưng Cả Đần biệt tăm biệt tích nơi nào mất dạng. Y giữ lời cha dạy, phải bằng mọi giá tránh hòn tên mũi đạn.

Năm 1943 vợ của Cả Đần mang thai, Đần mời thầy đến nhà xem tử vi đứa bé.

Thầy bói phán.

- Thằng bé này có số làm vua, nhưng muốn thuận phải có người thế mạng.

Cả Đần hỏi thầy cách ra sao, thầy bảo cứ tìm trong họ ở làng  một người nào đó, rồi đặt tên giống y chang, rồi sẽ đến bước sau.

Cả Đần xem trong làng, có đứa bé vài tuổi cùng trong họ nhà mình tên là Nguyễn Phú Trọng, bèn đặt tên cho con mình đúng như vậy.

Tháng 4 năm 1944, vợ Đần sinh một bé trai. Cậu bé đó tên là Nguyễn Phú Trọng, người Lại Đà, Đông Anh.

 

***********

 

Cả Đần nghe lời cha, muốn tránh hòn tên mũi đạn, nên Đần đi biệt xứ làm nghề hàn xoong nồi trong thiên hạ, thoảng lắm mới rình lúc nhá nhem mang tiền về cho vợ nuôi con.

Năm Ất Dậu trong làng Lại Đà có đến hàng chục người chết đói,  nhà Cả Đần vẫn không hề hấn gì. Câu chuyện bà giáo 84 tuổi kể về cậu học trò nghèo Nguyễn Phú Trọng đi chân đất, quanh năm chỉ có bộ quần áo là câu chuyện bịa đặt do tên phóng viên bồi bút  bịa ra lời bà giáo. Thực sự thì làm sao bà giáo dạy hàng bao thế hệ học sinh qua hơn 60 năm rồi mà còn nhớ đến một thằng học trò ôn con nào đó ở vùng quê. Giờ hỏi bà giáo rằng bà nhớ được Nguyễn Phú Trọng ở lớp bà năm 1965 đó, vậy bà còn nhớ được học trò nào lứa ấy không, trăm phần trăm bà giáo không nhớ tên ai.

 Trọng được chăm sóc cẩn thận, mẹ y không cho phép y la cà chơi đám bạn trong làng. Bởi thế thể lực của y không được mạnh khoẻ như những đứa trẻ hay vận động trong làng. Thời giặc Pháp hay càn vào làng triệt du kích. Một sáng người ta thấy em trai của bà , tức ông cậu của Nguyễn Phú Trọng bị bắn vỡ sọ ngoài ruộng.

Nhà Nguyễn Phú Trọng nói rằng ông cậu bị giặc Pháp bắn chết.

Các du kích trong làng không ai nói gì, họ lặng thinh lờ đi, trái với việc người nào bị giặc Pháp bắn chết là được dân làng an ủi, hỏi thăm và giúp đỡ ma chay, chôn cất tận tình. Ông cậu Nguyễn Phú Trọng chết trong sự lạnh nhạt của dân làng Lại Đà.

Sau này cũng không ai nhắc đến cái chết của ông cậu Nguyễn Phú Trọng , ngay cả khi Trọng làm đến bí thư thành uỷ Hà Nội, uỷ viên Bộ Chính Trị.

Cái lúc mà ông cậu Trọng bị bên nào đó bắn chết rồi, làng Lại Đà không bị giặc Pháp đánh bất thình lình vào những điểm yếu nữa. Tổn thất của du kích trong làng giảm đi rõ rệt.

Làng Lại Đà cách Hà Nội 11 cây số, câu chuyện thực hư thế nào, nếu các bạn đọc có thời gian có thể tự đến đó tìm hiểu thêm để thông tin được đa chiều.

 Lại nói về Nguyễn Phú Trọng khi lớn đến tuổi tòng quân, ở trên có sức giấy về gọi người trong làng là Nguyễn Phú Trọng vào diện chuẩn bị đi lính, lúc Trọng mới qua 16 tuổi. Cả Đần nhớ lời thầy dặn khi xưa, đem tiền đút lót cho người phụ trách việc tuyển quân để gọi anh em nhà Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Phú Long đi lính thay cho Trọng.

 Thật đáng thương cho Nguyễn Phú Trọng hy sinh, lẽ ra người ta sẽ gọi Nguyễn Phú Trọng con Cả Đần đi lính. Nhưng vì Cả Đần đút lót, hối lộ nên người tuyển quân đã nhẫn tâm gọi cả anh em nhà Trọng, Long kia đi lính. Rồi đúng như lời thầy bói nói Cả Đẫn , người em của Nguyễn Phú Long là Nguyễn Phú Trọng đã hy sinh ở chiến trường, thế mạng cho Nguyễn Phú Trọng tổng bí thư ngày nay.

 Sau cái chết ấy, huyệt mộ nhà Nguyễn Phú Trọng bắt đầu phất lên, Nguyễn Phú Trọng còn gọi là Cả Lú  được xem xét chọn lựa làm hạt giống đỏ để chuẩn bị đưa đi làm nghiên cứu sinh trường đảng Nguyễn Ái Quốc.

 Từ một con nhà dòng dõi không có công lao gì với cách mạng, trình độ học làng nhàng, vậy mà ninh đao, khói lửa không hề động đến Nguyễn Phú Trọng, đã thế còn được cử đi học trường đảng rồi được cử đi nước ngoài học. Trong khi diện con ông cháu cha lắm mới được cử đi nước ngoài thời gian ấy. Tất cả đều nhờ sự tính toán và hy sinh của ông nội Trọng là Nguyễn Phú Độn.

 Người ta kể rằng, khi Trọng làm tổng bí thư. Dân làng Lại Đà kể cả người dòng họ Nguyễn Phú đều không ưa gì Trọng. Bởi làng đã nhiều lần muốn xây dựng , đường sá, cảnh quan nhưng không được chấp nhận. Đầu tiên dân làng nghĩ rằng Nguyễn Phú Trọng thể hiện sự liêm khiết, nhưng dần dần khi câu chuyện về huyêt mộ ven sông kia ăn thông mạch với làng, nên Trọng cấm dân làng được sửa sang gì là nhằm tránh đụng long mạch, chứ không phải ông ta tham liêm.

 Lẽ ra theo đúng dự tính, lúc Cả Lú lục tuần huyệt đã phát vương. Nhưng linh hồn con chó bị ông Cả Độn ném xương ra bờ sông năm xưa đã kiện Sơn Thần, Thổ Địa việc ông Cả Độn không giữ lời, việc xem xét ấy kéo dài khiến cho Nguyễn Phú Trọng phải chậm thời gian làm vương lại mất mấy năm. Nhờ con cháu ông thầy địa lý năm xưa bên Tàu, có đọc lời dặn rằng đến năm đó mà chưa thấy họ Nguyễn Phú làng Lại Đà làm vương , ắt có kiện tụng dưới cõi âm, phải sang đến đó mà làm phép hoá giải đơn từ kiện cáo.

 Nguyễn Phú Trọng làm vương, ghi nhớ lời dặn của cha ông để lại, một lòng hướng phương Bắc thuần phục, lễ nghĩa hiếu thảo đâu ra đấy, không chút chểnh mảng. Bởi vậy hậu vận được kéo dài, âu cũng là nhờ phúc ấm của tổ tiên hy sinh mà có, lại thêm được phần thời thế Bắc Phương hỗ trợ nên thâp phần thành công.

 Bấy giờ trong thiên hạ chỉ có Nguyễn Phú Trọng là anh hùng cái thế, bậc nhân kiệt, minh quân.

Nhưng vào năm Giáp Ngọ, ở làng Quế Phú, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam có một bậc kỳ nhân, hình dong cổ quái cất tiếng chào đời. Người này vóc dáng dặt dẹo như không có xương sống, đầu nghẹo một bên, khi cười nói lòng trắng dã lộ con ngươi đưa đi đưa lại điên đảo, mưu kế sâu hiểm đầy mình đang từng bước trỗi dậy vang danh trong thiên hạ.

Kẻ đó tên là Nguyễn Xuân Phúc



Người Buôn Gió

Go to top